VỀ LÀNG BÙNG
NGHE THƠ TRẠNG BÙNG
Trúc Chi
Về làng Bùng nghe sông có thơ níu mây xuống tắm
Nghe phía chái nhà có thơ gọi mặt trời đậu ngọn cây
Nghe trẻ ngoài đồng hát tuổi mười lăm thơ Trạng
Dùng ngọn bút thay sức cày đọc sách quý cất vào hòm
Về làng Bùng nghe thơ trên giậu sợi tang sợi bồng
Gió nức nở có thơ dưới ao thương đời loạn
Mưa gió tối tăm có thơ cho hoa vừa nở tan nát sớm
Chân người ly tán có thơ lẫn dấu can qua
Về làng Bùng nghe thơ tiếng gọi nhớ nhà
Mộng đất khách có thơ bướm bay tán loạn
Từng khuya nghe thơ nhớ hồn quê trăng lạnh
Cát bụi bay có thơ tình người đã khác xưa
Về làng Bùng nghe gian nhà võng thơ cót két đưa
Ngoài ngõ thơ nuôi chí trong cây tùng cây bách
Thơ ngoài cửa vén sáng lên vầng hồng nhật
Không lau lưỡi tiếng sáo mà thơ ở vùng trăng tuyết ưu tư
Về làng Bùng nghe thơ Trạng Bùng
Diều sáo núi Sài ngân
Trẻ gõ sừng hát thơ Trạng
Đêm bô lão trải chiếu đồng Bươn
Ngâm thơ Trạng Tự thuật
Dâu xanh ngọn tằm nên tơ.
Tháng 7 Nhâm Thìn 2012
ĐÃ CÓ
Bình Thanh
Đã có một Phùng Khắc Khoan
Sự học có chân có đỉnh...
Đã có một Phùng Khắc Khoan
Đường làm quan có đạo...
Đã có một Phùng Khắc Khoan
Đi sứ bang giao vang danh bốn biển...
Trạng Bùng của dân gian lúa ngô sai bông mẩy bắp
Bóng thông rợp dài nối hàng Văn Quán...
Mặc áo gấm hoa... tay nâng niu cỏ
Mà câu thần... thơm bùn đất hương hoa!...
PHỐ PHÙNG KHẮC KHOAN
(Tưởng nhớ người cô ruột)
Phạm Đình Ân
Phố nhỏ lành gắn bó tuổi thơ tôi
Ba mươi năm, đã dập dồn kỷ niệm
Có bóng hình tôi trăm lần ẩn hiện
Nửa trước đời qua lưu luyến mải mê.
Nơi tôi có người cô giã biệt, không về
Sống thanh bạch một kiếp người chịu đựng
Thích ngâm ngợi những lời thơ ngẫu hứng
Tôi ngồi nghe, nước mắt rỏ qua lòng.
Tàu điện leng keng đỗ cạnh chợ Hôm
Thân thuộc quá những gánh gồng tất tả
Tôi tha thẩn dọc hè đường nát vá
Nghĩ thương thân, xót cả phố phường nghèo.
Hẳn mai sau cuộc sống dễ dàng nhiều
Phố Phùng Khắc Khoan vẫn trong tôi nguyên vẹn
Tôi chỉ muốn cứ mỗi lần tôi đến
Lại gặp mình đi giữa thủ đô xưa.
TRƯỚC LĂNG CỤ TRẠNG([1])
(Thay lời cảm ơn nhà thơ Trần Lê Văn)
Phùng Văn Khai
… Người có đức để cháu con phúc đức
Chữ nghĩa muôn đời chữ nghĩa của cha ông…
Sinh từ mẹ từ cha
Sinh từ trời từ đất
Rường cột trải mấy triều
Mềm mại, cương cường, bất khuất
Mà nôm na đồng áng Kẻ Bùng.
Ngẩng đầu mây trắng Tản Viên Sơn
Cúi nâng phù sa sông Hồng ứa đỏ
Kẻ Nủa kia, sử xanh kia còn đó
Mộ đá ong giản dị nhường này…
Mấy trăm năm xanh cỏ xanh cây
Mây Kẻ Bùng dường bay dường thanh thản.
Cảm hoá kẻ thù ấm tay bầu bạn
Câu thơ đề xuyên mấy trăm năm
Lời thơ dâng bát ngát trăng rằm
Trung Hoa mênh mông, Trung Hoa thán phục.
Phơ tóc trắng vóc mai mình hạc
Mà mấy nghìn dặm đất nhẹ như không
Mà Quốc thể rạng danh con Lạc cháu Hồng
Dân mấy cõi tụng xưng Quan Trạng…
“Vẻ mặt Người nôm na đồng áng
Ta vẫn gặp đâu đây trong thôn xóm Kẻ Bùng”
TRẠNG BÙNG
Phùng Thế Nguyện
Lưỡng nghi sinh Tứ tượng
Quốc gia cốt hiền tài
Trạng Bùng trong thời đại
Nguyên vẹn với non sông
Văn chương chỉ dẫn đường
Võ theo cùng hộ giá
Song hành tới muôn ngả
Toàn tâm - tiếng vang xa
Sử ca còn truyền lại
Sách in hình cố nhân
Ghi nhớ cùng muôn dân
Danh thần thời vang mãi!
NGHE TRONG TIẾNG GIÓ
Phạm Vân Anh
“Hạ bút làm cho mưa gió phải động
Thơ thành khiến quỷ thần kinh sợ.”
([2])
Những vạt ngô căng vỡ phù sa nghiêng ôm dòng Đáy
mùa tiếp mùa nhắc lại lời Người trong gió đồng hối hả
Những thoi cửi hát trên guồng sa
câu chuyện về hành trình phương Nam của nghề dệt lụa
Ai biết hạt mầm kia theo dòng nước về đâu,
vuông nhiễu này được đưa đến nơi nào
Nhưng nong tằm đang rộn kén, nách lá đang ủ bắp kia
đang nhờ gió góp lời kể về bậc hiền nhân chí kinh luân sáng rỡ
Nào phải cân đai áo mũ mới xênh xang
Một chữ Tài giành lo việc nước
Một chữ Tâm giành đãi việc dân
Đổi loạn thành trị, cứu nguy thành an ([3])
Mười tám ngọn Sài Sơn thậm cao, Người dễ đâu lấp bóng
Dòng Hát giang([4]) chừng sâu, lòng Người há cạn nông
Nghe trong gió
Một tiếng cười xanh cỏ ấm…
([1]) Trong số các bài thơ viết về Trạng Bùng Phùng Khắc Khoan, không hiểu sao, cứ mỗi khi đứng trước lăng mộ Cụ, tôi lại thấy những lời thơ giản dị trong bài
Ông Trạng của nhà thơ Trần Lê Văn như ngân nga phảng phất ở đâu đấy vọng về. Bài thơ này như một xúc cảm riêng tặng nhà thơ Trần Lê Văn.
([2])Thơ của Trạng Bùng Phùng Khắc Khoan.
([3]) Tư tưởng của Trạng Bùng Phùng Khắc Khoan.
([4]) Tên cổ của dòng sông Đáy.
MỘT SỐ HÌNH ẢNH: