VÙNG NHỚ
Có một vùng hoa ban nở rợp tuổi thơ tôi
Mẹ xõa tóc gội đầu bọt tung trắng suối
Cha khỏa nước sông Đà bắt con tôm, con cá
Tôi lội ngược thời gian ngụp lặn khắp quê mình.
Có một vùng ruộng bậc thang lúa vàng óng bình minh
Mùa cơm mới, bản làng vui trẩy hội
Mùi cơm thơm nồng gốc rơm, gốc rạ
Ám ảnh tôi mỗi chuyến xa nhà.
Có một vùng Lai Châu tên gọi khắc đậm tim
Nơi gốc rễ, cội nguồn nuôi tôi lớn
Mẹ bật bông, nhuộm chàm làm cái quần, chiếc áo
Cha khua chày giã gạo thắp đêm trăng.
Có một bức tranh tôi vẽ đại ngàn xanh
Một bản nhạc tấu lời tri ân gửi gió
Khúc ngân nga thẳm sâu tâm trí
Gói ghém chật đầy đau đáu nỗi quê hương...
Có một vùng nhớ còn đọng mãi trong tôi
Nhắc nhớ lại lệ tràn cay khóe mắt
Ước mình làm con dúi trở về lòng đất
Rúc vào vùng thương yêu.
CÕI NHỚ
Đi suốt triền gió thổi
Con thầm thì tiếng gọi: mẹ ơi!
Có nỗi nhớ có thể ngân lời
Có nỗi nhớ chỉ chìm vào nỗi nhớ
Xa tuổi hai mươi, qua đi thời nông nổi
Vẫn thấy mình cạn đáy giếng khơi
Nỗi nhớ chơi vơi
Con giật mình,
òa khóc.
Phố phường tất bật
Đèn xanh sáng rồi, suy nghĩ buông lơi
Bất chợt ngẩnh lên
Làn đường con đi vội chuyển sang đèn đỏ
Quê hương ơi!
Lời ru ơi!
Cho con đắm mình vào tuổi thơ thêm một lần
và hát
Bài ca về tình mẹ bao la
Yêu dấu quê nhà
Nơi bình yên thẳm sâu trong đáy tim
là cõi nhớ.
Nhà thơ Phùng Hải Yến
TOA TÀU KHẮC KHOẢI
Toa tàu số 12 chạy dọc đường ray tãi tràn nỗi nhớ của con
Bàn tay con xòe ra,
tay bên kia nắm lại
Ngỡ mẹ ấp iu con,
Tiếng nấc xoáy suốt chặng đường,
tay xiết chặt tay.
Giấc mơ con
mẹ gọi điện nhắc đoàn tàu vào ga để gái yêu thức giấc,
Hôm nay con tỉnh ngủ không bằng lời nhắc,
Chỉ có vị mặn từ giọt nước mắt mẹ yêu
trôi qua vì sao lạc
bay ngang cửa toa tàu,
chạm khẽ môi con.
Nơi xa
Mẹ nằm trên chiếc drap trắng tinh khôi
Bệnh viện là bầu trời,
con là nắng ùa về ấm áp.
Chim Yến rời biển ngược lên ngàn gặp chiếc nôi thơ ấu.
Đếm tiếng bánh tàu nghiến qua thanh ray
Nhịp tim đập dồn,
Toa tàu số 12
Khắc khoải vạch kim đồng hồ
Cùng... con.
VỀ PHÍA QUÊ MÌNH
Ngưng chuyển động trên làn đường, dòng người đang chuyển động
Tôi thấy mình đứng giữa cánh đồng làng, con đê, bờ bãi
Dòng sông khản tiếng gọi tôi
Dòng sông không chuyển động
Tôi
trôi từ dòng phố xá
về nơi sinh mình.
Lấm lem đất bùn,
lầm lụi tuổi thơ tôi
Tung bay theo cánh diều mơ ước.
Bầu trời quê hôm nay
dây điện chăng,
con diều đứt
Ánh sáng thị thành
lấn át sao khuya.
Tôi chuyển động trong phút giờ chuyển động,
Có phút ngưng
nhìn lại
góc quê mình,
Có lúc ngẫm:
thời gian nên ngừng lại,
Phút giây thôi
để nhớ
với để mong...
Nhà thơ Phùng Hải Yến
CHỜ ANH ĐẾN CHỢ PHIÊN
Mùa xuân rẻo cao
Cô gái mượn khèn môi thổi bài ca gọi người yêu cũ
Chàng trai có đôi mắt sáng
Chàng trai có chú ngựa giỏi
Năm nay còn đến chợ phiên?
Cô gái mặc váy hoa xúng xính trên đồi
Nghiêng cánh ô đợi người cùng che
Lời ca vọng vách đá
Giọng hát ngân bờ suối:
Này chàng trai bàn tay gỗ lim!
Này chàng trai bộ ngực đá tảng!
Xuân này anh có đến chợ phiên?
Em chờ anh từ khi mặt trời ngái ngủ
Em đợi anh đến lúc người đi chợ ngược núi
Đợi hoa mận nở trắng ngập rừng xuân cũ
Chờ hoa đào rụng dày mùa Tết mới…
Rượu ngô đã ủ vàng
Men lá say lòng em
Sao anh chưa dìu em lên ngựa?
Sao chưa đón em bước qua bậc cửa gỗ cao nhà anh?