Lương y, nhà thơ Phùng Gia Viên (bút danh Thọ Chu) sinh năm 1952, hiện sinh sống và sáng tác tại Hà Nội. Là hội viên Hội Nhà văn Hà Nội. Tác phẩm đã xuất bản: Hoa mưa (1996), Hạ vắng (1999), Gió nhẹ (2004), Chiều rơi (2009), Cỏ ru (2014)...

Ban Biên tập xin trân trọng giới thiệu một số bài thơ của lương y, nhà thơ Phùng Gia Viên.
THIÊN ĐỊA NHÂN
Đông trong hạ, nắng trong mưa
Bốn mùa nào có dư thừa một thân
Ngàn năm gió lốc xoay vần
Xác xơ mấy kiếp đầu trần chân không.
Lạnh xuyên tao tác bờ sông
Hanh khô cháy sém mà không có gì
Đường đi trăm ngả vô tri
Cỏ xanh như thể xanh rì cỏ thôi.
Mẹ là đất - cha là trời
Chung lòng ấm dạ một đời làm tin
Cồn cào mưa tạnh lặng im
Dõi theo mấy cuộc ni chìm thiệt hơn.
Chỉ mong lành áo - no cơm
Ngàn năm ước vọng thảo thơm dân lành
Trả về đất mãi màu xanh
Vô tư mấy kiếp tu thành em - tôi.
ĐỪNG
Đừng buồn để trái tim đau
Đừng buồn để thấy mắt nhàu quá khuya
Tin yêu màu nắng mùa hè
Tin yêu bóng mát cây che đường dài.
THẾ LÀ
Thế là trong nắng xôn xao
Thế là trong gió cồn cào nhớ thương
Thế là cuộc sống đời thường
Thế là trời đẹp du dương ta về.
XUÂN TÔI
Xuân tôi chút lạnh còn vương
Kinh thành đã mấy mù sương bay vờn
Hồ Tây khuất bóng càn - khôn
Ngàn năm đường gió thổi dồn sóng xa.
Lá lay rụng đỏ la đà
Đường mây xa lắm dăm ba sắc màu
Hồng Hà bờ bãi xưa lau
Long Biên tàu chạy mưa mau tiếng đàn.
Trăng xưa nửa gánh lên ngàn
Đường xưa nửa gánh vừa tan, tôi vừa!!!
THÁNG BA
Tháng ba hoa gạo nở đầy
Tiếng chim rụng đỏ lối này hỡi ai?
Chợ nghèo mỗi buổi sớm mai
Cùng em mua sắm lấy vài nhớ thương.
Lớn lên mỗi đứa một phương
Thăm quê qua chợ hoa vương lối về
Em đi mua cái bộn bề
Để tôi ế ẩm lời thề tháng ba!
MẸ RU
Mẹ ru con mẹ, mẹ thương
Vành nôi câu hát dẫn đường con đi
Ngũ hành, ngũ sắc chi chi
Địa nhân, thiên thuở có gì cũ đâu.
Lời ru cầu bắc sông sâu
Chân đi đến lúc bạc đầu chưa qua
Một nén hương, một nhành hoa
Lời yêu mẹ dặn như là bố yêu.
Nghèo xưa khâu vá bao điều
Đường xa dẫn lối đò chiều lời ru.