(Thứ bảy, 31/01/2026, 01:35 GMT+7)
Nhà thơ PHÙNG TRUNG TẬP sinh ngày 3/1/1955, quê quán xã Cộng Hòa, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương nay là xã An Phú, thành phố Hải Phòng; hiện sống ở Hà Nội.
 
Tham gia bộ đội từ tháng 10/1974 đến tháng 8/1978, Phùng Trung Tập xuất ngũ học tốt nghiệp Khoa Luật quốc tế, Học viện Quan hệ quốc tế Moskva năm 1985, được cấp bằng Luật sư Quốc tế. Từ tháng 7/1987 đến tháng 2/2022, ông là giảng viên Trường Đại học Luật Hà Nội; Tiến sĩ Luật học (2003), Phó giáo sư (2011), Giảng viên Cao cấp (2016).
 
Nhà thơ Phùng Trung Tập
 
Tác phẩm chính đã xuất bản: Miền yêu thương (tập thơ), Nxb Văn học, 2012; Mắt bão con tim (tập thơ), Nxb Văn học, 2013; Hồn quê một cõi (tập thơ), Nxb Văn học, 2013; Tình thơ khoản nợ (tập thơ), Nxb Hội Nhà văn, 2017; Lời ru khát vọng (tập thơ), Nxb Hội Nhà văn, 2017; Trường ca Quê mẹ, Nxb Hội Nhà văn, 2020; Trường ca Thần Nông chân đất, Nxb Hội Nhà văn, 2024; Trường ca Ngôi sao đỏ trên đồi xanh, Nxb Hội Nhà văn, 2024 và một số tác phẩm đăng báo chí.
 
Giải thưởng văn học: Giải Ba - Cuộc thi “Nhịp sống mới trong thơ”, do Báo Người Hà Nội tổ chức năm 2013.
 
Quan niệm sáng tác: “Mục đích và nghệ thuật biểu hiện về hình thức, ngôn ngữ trong sáng tác luôn luôn phải tìm tòi, sáng tạo và tìm ra cách thể hiện mới, độc đáo, mang dấu ấn cá nhân.
 
Nhà văn làm chủ mình trong sáng tạo và luôn luôn tâm niệm không có đề tài nào là cũ, mà quan trọng nhất là thể hiện đề tài đó mang lại những giá trị gì về tư tưởng, tình cảm, nghị lực vượt khó, sự khổ đau, nuôi dưỡng, gợi mở niềm vui lạc quan và khát vọng vươn lên của con người”.

Nhà thơ Phùng Trung Tập được kết nạp Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam năm 2025.

TRỞ GIÓ
 
Bãi biển heo hút gió
doi cát bồi cát ràn rạt cát bay
chiếc thuyền thúng bập bềnh theo sóng
xoay xoay lựa gió nhịp chèo.
 
Cha con người câu cá
người cha gầy đen như lõi củi
không ngọn lửa nào đốt được sém thêm
cô gái nhỏ da ánh xanh sắc biển
tay chân khẳng khiu vừa cứng vừa mềm.
 
Người cha thả sợi dây mắc chùm lưỡi nhỏ
xuống chập chờn sóng biển khơi
tay nhịp nhàng cao thấp bồi hồi
cá biển mắc câu ngoe nguẩy quẫy
khoang thuyền ánh bạc lấp lánh rơi.
 
Chiều xuống âm âm
sóng biển vun lạnh đôi vai nhỏ
co quắp mái chèo, co quắp thuyền nan
người cha kéo thuyền, cá mỏng mảnh đáy khoang
sóng sánh nhợt nhòa vảy trắng.
 
Sóng bãi biển có phân vùng cuộc sống
số phận mỏng dày thuyền thúng cá đầy vơi
gió, gió tạt vào bờ như sóng đuổi
cha con người câu cá kéo thuyền
đạp chân cát như bơi.
 
Chiếc thuyền thúng định hình bao số phận
biển khơi tròn méo ngàn đời.
 
 
CHỢ TÌNH NGÓNG ĐỢI
 
Yêu anh, khi con ngựa nhà em lông mao còn chưa cong ngọn
đến khi lông bờm của nó đã ngả màu mây
nhớ anh, bấm đốt ngón tay
mắt em long lanh ánh đuốc chợ tình
ngước nhìn anh, nhịp tim em rung rinh nhạc ngựa.
 
Tiếng khèn của anh vén sợi mây trời
động rèm ngưỡng cửa trái tim em...
Dáng anh như lạ,
dáng anh thân quen,
em khát anh như hạt ngô nảy mầm khát giọt sương mai.
 
Phiên chợ tình tan buổi
ngẩn ngơ bậc thang em bước lên sàn
mang hơi thở anh hồng thêm bếp lửa
nỗi nhớ cháy lên!
 
Đêm về, em khép mi thêm nhớ
ngày về, em ngước mắt thêm mong
em vuốt khuôn mặt anh trong lòng
em cuộn bước chân anh vào gối
sương khuya giăng lối
lạnh phía không anh.
 
 
LÊN DÂY CÓT ĐỒNG HỒ
 
Mỗi ngày
anh lên dây cót đồng hồ
hy vọng sớm mai này anh lại có em
nỗi nhớ nén căng theo từng tích tắc
thời gian tở từng giây
xôn xao bến đợi chờ.
 
Ngày mỗi ngày
anh lên dây cót đồng hồ
khao khát có em mỗi sớm mai thức dậy
giọt giọt thời gian
nỗi nhớ em căng đầy
từng nấc
đếm một... hai... ba...
 
Mơ đến một ngày
anh không lên dây cót đồng hồ
bên em trong mỗi sớm mai về
trăng thức
ngọt ngào em
không mong tính thời gian!
 
Nhà thơ Phùng Trung Tập
 

HƯƠNG CAU VẦNG TRĂNG
 
Cụ bà ngồi tựa thân cau
tóc mây lả trĩu mái đầu trắng bông
bấm tay lựa lóng tơ hồng
con trai về phép, qua sông ngỏ lời
 
Cùng chung một dải cát bồi
có cô con gái nhận lời sang sông
cau nhà thoang thoảng hương đồng
trầu xanh biếc cánh tơ hồng đợi mong
 
Vào mùa chiến dịch Thu - Đông
người đi đánh giặc, người không trở về
cau già lừng lựng sao khuya
bóng trăng mờ tỏ dầm dề sương loang.
 
Bao mùa cau ngả sắc vàng
khói hương man mác người sang, hẹn mời
tháng năm hẫng hụt tin vui
người chưa về để ngậm ngùi hôm mai.
 
Một già, một trẻ kề vai
vành tang khăn trắng thắt cài thương đau
mẹ già, thơm thảo nàng dâu
mái chung chia sẻ nỗi đau... bế bồng.
 
Hương cau lắng tận đáy lòng
đan dày thương nhớ ngóng trông người về
thân cau nhòa đẫm sương khuya
buồng cau rực ánh trăng thề cháy lên.
 
 
LỜI RU KHÁT VỌNG
 
Mẹ sinh ra con giữa đêm mưa bão
Nhà gỗ bốn gian tụt rạ mái che
Then cửa cong bập bùng gió đập
Giường chiếu co thân vách đất tụt bè.
 
Mẹ hát ru con chập chờn cánh võng
Trên đồng quê chiêm thối mùa khê
Hương sữa mẹ thắm môi con thỏ thẻ
Mắt mẹ buồn quầng trăng tán trời khuya!
 
Hơi thở mẹ chập chờn theo nhịp võng
Ngắt nhịp lời ru, thân mẹ mệt não nề
Gié mạ non cuộn tròn ngày đông giá
Bông lúa đục màu hạt lép tái tê!
 
Con lạnh lắm mỗi đêm về nhớ mẹ
Nhớ mái nhà xưa, cánh võng ngày nào
Hương sữa mẹ ấm một thời thơ bé
Mộng hồn con khát vọng ánh trăng cao...
 
 
TRƯỚC NGÔI NHÀ LÁ
 
Có gì như còn lại
Ngôi nhà lá đơn sơ
Nắng thơm vàng mọi phía
Một thời chưa xa xưa...
 
Đứng trước ngôi nhà lá
Thẳng ngay hàng dui mè
Gợi những điều giường cột
Nóc vững bền mái che.
 
Những lời xưa vọng về
Thân thương tình máu thịt
Chung sống cùng mái che
Không bon chen hơn thiệt.
 
Những điều ai chưa biết
Những thời ai chưa qua
Mái tranh mòn năm tháng
Vẫn vẹn nguyên nếp nhà.
 
Trước ngôi nhà mái lá
Hiểu sóng lừng gió khơi
Hiểu đất cao trời thẳm
Hiểu thịnh suy thế thời!
 
Mái bền không sắt thép
Nóc dột không mỏng dày
Giữ vững bền rường cột
Từ lòng dân chung tay!
 
(Theo vanvn.vn)